Halloween Costume ideas 2015
Latest Post
Afamily An ninh - trật tự An Ninh Thủ Đô Ảnh Đẹp Ăn Ngon Âm Nhạc Ẩm Thực Báo Chí Báo Công An Nhân Dân Báo Dân Sinh Báo Đất Việt Báo Giao Thông Báo Hà Tĩnh Báo Mới Báo Nông Nghiệp Báo Tiền Phong Báo Tin Tức Báo Tuổi Trẻ BBC Bí Quyết Bí Quyết Khỏe Và Đẹp Biển Chết Biển Đông Biển Kỳ Anh Biển Vũng Áng Bizlive Bói Vui bóng đá Bùi Mạnh Hùng Cá Chết Cá Gỗ Cafebiz CafeF Cafekubua Cảm Xúc Cảm Xúc Kỳ Anh Cao Quang Vinh Chăm Sóc Da Châu Á Chia Sẻ Chiến Tranh Chính Trị Chợ Kỳ Anh Công An Kỳ Anh Cộng Đồng Mạng Công Nghệ Cù Lú Cung Hoàng Đạo Cuộc Sống Cư Dân Mạng danviet.vn Dạy Con Dân Ca Nghệ Tĩnh Dân ca Ví giặm Dân Trí Diễn Đàn Diễn Đàn - Chia Sẻ Dinh Dưỡng Du Học Du Lịch Đại Kỷ Nguyên Đàn Ồng Đảo Sơn Dương Đặc Sản Kỳ Anh Đèo Ngang Đẹp Đẹp + Đẹp Mãi Kỳ Anh Địa Danh Kỳ Anh Điện Ảnh Đọc & Suy Ngẫm Đông Yên Đời Sống Eva Facebook Formosa Genk Gia Đình Giadinh.net Giải Trí Giáo Dục Giáo dục Kỳ Anh Giáo Dục Việt Nam Giao Thông Giới Tính Giới Trẻ Góc Chuyên Gia Góc Con Gái Góc Của Nàng Góc Nhìn Gương mặt Kỳ Anh Gương Mặt Trẻ Hà Chương Hà Tĩnh Hạnh Phúc Hay Hẹn Hò Hoa Hậu Hoành Sơn How To Hội Đồng Hương Kỳ Anh Hôn Nhân HUMANS OF KỲ ANH Huyện Kỳ Anh Infonet iSenpai Japan Times Kênh 14 Khám Phá Khoa Học Khoẻ Khỏe+ Khu KT Vũng Áng Kĩ Năng Mềm Kiến Thức Kinh Doanh Kinh Tế Kỳ Bắc Kỳ Giang Kỳ Hà Kỳ Hoa Kỳ Hợp Kỳ Khang Kỳ Lạc Kỳ Lâm Kỳ Lợi Kỳ Nam Kỳ Phong Kỳ Phương Kỳ Sơn ký sự pháp đình Kỳ Tân Kỳ Thư Kỳ Thượng Kỳ Trinh Kỳ Văn Kỳ Xuân Làm Đẹp Làm Giàu Làng Nghề Lao Động Lê Quyết Diễn Lịch sử Mai Phương Mạng Xã Hội Mầm Nhỏ Mẹ - Con Menzine Mẹo Chữa Bệnh Món Ăn & Sức Khỏe Môi Trường Mới Lạ Mùa Đông Mực nháy Nghệ Sĩ Nghiên Cứu Lịch Sử Ngô Sỹ Ngọc Ngôi sao Nguyễn Ngọc Anh Nguyễn Tiến Chưởng Nguyễn Xuân Lộc Ngư Dân Kỳ Anh Người Đô Thị Người Đưa Tin Người Kỳ Anh Người Lao Động Nhà Quản Lý Nhạc Biển Chết Nhạc Kỳ Anh Nhật Bản Nhịp Sống Trẻ Nikkei Asian Review Ô Tô Phan Đình Hoàng Quảng Phan Quang Phóng Pháp Luật Pháp Luật TP HCM Phim phong cách Phố Voi Phụ Nữ Phụ Nữ & Gia Đình Phụ Nữ Sức Khỏe Phường Kỳ Thịnh Qua Đèo Ngang Quan Hệ Quốc Tế Quang Tiến Quân Sự Quê Choa Xấu Xí Quốc Tế Rong Rêu (Võ Xuân Tùng) Rôn Vinh Sách Hay sáng tạo saostar Sex SGGP Online Soha Sống Sống Khỏe Sông Quyền Suy Ngẫm Sức Khỏe Sức Khỏe - Y Tế Sức Khỏe & Đời Sống Tạp chí Phái Đẹp ELLE Tạp Chí Sức Khỏe Tâm Sự Tết Quê Thành Công Thanh Niên Thanh Niên Online Theleader Thế Giới Thể Thao Thể Thao Văn Hóa Thị xã Kỳ Anh Thông Tấn Xã Việt Nam Thông Tin Từ Thiện Thơ Biển Chết Thơ Quê Hương Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn Thời Sự Thời Trang Thương Về Miền Trung Tia Sáng Tiến Điển Tiền Phong Tiếng Nghệ Tĩnh Tín ngưỡng Tin Tức Tin Tức Kỳ Anh Tinh Hoa Tình Yêu Tóc Tôn Giáo Trần Hồng Quân Trần Khánh Cẩm Trần Xuân Tiến Tri Thức Trẻ Trí Thức Trẻ Tri Thức Việt Nam Trung Quốc Truyện - Bút Ký ... Trường Cấp III Kỳ Anh Trường THPT Nguyễn Huệ Tuổi Trẻ Tuổi Trẻ Online Tuyển Sinh Tư Liệu Tư Liệu - Tra Cứu Ung Thư Văn Hóa Văn Hoá Truyền Thống Video Video - Ảnh Video Sức Khỏe Vietfuture Vietnamfinance Vietnamnet VietQ VnEconomy VnExpress Võ Tú Võ Xuân Hùng VOV Vov.vn VTC News VTV Xã Hội XKLĐ Y Học Cổ Truyền Y học thường thức Y Tế Yêu Zing




Trịnh Công Sơn cùng với tiếng hát Khánh Ly đã gắn liền với tôi từ còn nhỏ xíu, cái thời còn thịnh hành băng cassette. Tôi "bị buột" nghe bởi ngày nào ba mẹ cũng bật lên mà tôi chẳng thấy hay tí nào. Khi lớn lên tôi dần cảm thấy mình ngày càng yêu nhạc Trịnh và tiếng hát Khánh Ly, đầu tiền là sự hoài niệm về những ngày tháng xưa cũ, sau là những ca từ sâu sắc. Tôi không thường xuyên nghe nhạc Trịnh mà chỉ những lúc có tâm trạng đặc biệt  hoặc vào lúc đêm khuya mới bật lên, mới cảm thấy cái hay trong lời ca và tiếng hát chân phương của Khánh Ly. [Đang biên tập]


Trịnh Công Sơn, tác giả của những nhạc phẩm làm nhói lòng người nghe về biến cố Tết Mậu Thân 1968. 


Tôi biết Trịnh Công Sơn là một nhạc sĩ (xin viết tắt là TCS). Nhưng sau khi biết nhiều hơn về các tác phẩm của ông, tôi thích gọi ông là một nhà thơ. Cả hai đều không sai. Đối với riêng tôi, tôi nghĩ rằng nhạc của ông có thể dễ dàng đến với mọi người, dù người đó hát hay, hay hát không hay. Nếu ai có chất giọng tốt sẵn có thì quả thật tuyệt vời khi hát nhạc của ông. Còn nếu ai kém may mắn nên hát dở (như tôi chẳng hạn), thì cũng có thể hát nhạc của ông như đọc một bài thơ hay. Bằng cách đó, tôi đã thưởng thức bài “Bài Ca Dành Cho Những Xác Người” của TCS một cách tự nhiên, thoải mái bằng cách đọc đi đọc lại lời thơ ấy, trong khi tiếng hát của ca sĩ Khánh Ly như vẫn còn trầm bổng, bay lượn đâu đây. Tiếng hát ấy như bay ngược về quá khứ, gọi thời gian của bốn mươi lăm năm quay về.

Mậu Thân ghi lại những hình ảnh qua âm nhạc, thực và rõ ràng hơn cả hàng trăm thước phim hay hàng loạt bài phóng sự. Mậu Thân sẽ không trôi qua trong quên lãng, khi hàng ngàn người, vừa thanh niên, vừa trí thức, vừa sinh viên, học sinh, phải chết chỉ trong chưa đầy 1 tháng.

Hai bài hát của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, là “Bài Ca Viết Cho Những Xác Người,” và “Hát Trên Những Xác Người” được sáng tác năm 1968, sau khi Trịnh Công Sơn từ Huế trở về Sài Gòn. Những ngày diễn ra biến cố tại Huế, Trịnh Công Sơn có mặt tại cố đô. Một người bạn thân của nhạc sĩ, là hoạ sĩ Trịnh Cung, hồi tưởng rằng Trịnh Công Sơn có kể với ông những tình tiết đã xảy ra cho người nhạc sĩ trong những ngày lưu lại Huế. Hoạ sĩ Trịnh Cung cho biết, tác giả bài ca Hát Trên Những Xác Người, suýt chút nữa, đã trở thành nạn nhân của Biến Cố Mậu Thân.

“Gia đình Sơn bị lùa vào tập hợp tại một điểm tập trung tại Huế. Em Sơn là Trịnh Quang Hà cũng bị lùa vào. May mắn cho Sơn, những người bộ đội là từ miền Bắc vào, họ không biết Sơn là ai. Chứ nếu Sơn bị những người địa phương bắt, thì chắc anh em Sơn cũng đã cùng chung một số phận tại mồ chôn tập thể ở Bãi Dâu.

Trong một bài viết cách đây vài năm, nhà văn Phạm Xuân Đài, cũng là một người bạn của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, đã khẳng định, hai nhạc phẩm viết nhân vụ Mậu Thân là sự ghi lại trong vai trò của một nhân chứng.

Ông viết: “Toàn là những xác người, gần giống như những thước phim tài liệu của Đức Quốc Xã ghi hình ảnh thi hài chồng chất của người Do Thái. Bài hát này của Sơn là một phóng sự bằng nghệ thuật cho người đời biết thế nào là sự chết chóc khi “anh em ta về” thành phố Huế dịp Mậu Thân. Chắc chắn, đó là dịp Sơn nhìn gần cái chết tập thể nhất, nhìn thấy sự man rợ, tuy vẫn thuộc phạm vi cuộc chiến nhưng không phải thuần tuý do động lực chiến tranh. Cả hai bài hát có cùng một đề tài trong hầu cùng một biến cố.”

Những nhân chứng thời ấy nói rằng, các đám tang tập thể tại Huế vào các năm 1968, 1969 là hình ảnh không thể quên cho những ai từng một lần nhìn thấy.

Trong bài viết “Mass Murder, Mass Burial” của nhà báo Tito V. Carballo, đăng trên Vietnam Bulletin vào năm 1969, có đoạn mô tả một đám tang tập thể như sau: “Dưới ánh mặt trời chói chang, những dãy quan tài được xếp thành từng hàng ngay ngắn. Bên trong mỗi quan đóng vội này là những gì còn sót lại của các thi hài được tìm thấy. Khoảng 15,000 người, trong áo tang trắng, đứng chịu trận dưới trời nắng chang chang. Một ai đó âm thầm khóc, một ai khác khóc to vật vã. Thỉnh thoảng, họ lại nhìn nhau như thể đang tìm một lời an ủi, rằng đây không phải là sự thật, đây chỉ là một giấc chiêm bao.”

Mậu Thân 1968, những gì xảy ra cho người đã chết, sẽ còn mãi trong lòng người đang sống. Biến cố ấy sẽ không trôi qua trong quên lãng. Mậu Thân 1968, đã để lại dấu vết trong âm nhạc, trong văn chương, trong hồi ký, và trên báo chí. Mậu Thân được mô tả, rất thực trong bản nhạc “Hát Trên Những Xác Người” ghi dấu địa danh Bãi Dâu.
Chiều đi lên đồi cao, hát trên những xác người. Tôi đã thấy, tôi đã thấy, Trên con đường, người ta bồng bế nhau chạy trốn. Chiều đi lên đồi cao, hát trên những xác người. Tôi đã thấy, tôi đã thấy, Bên khu vườn, một người mẹ ôm xác đứa con. Mẹ vỗ tay reo mừng xác con. Mẹ vỗ tay hoan hô hoà bình. Người vỗ tay cho thêm nhịp nhàng. Người vỗ tay cho đều gian nan. Chiều đi qua Bãi Dâu, hát trên những xác người. Tôi đã thấy, tôi đã thấy, Trên con đường, người cha già ôm con lạnh giá. Chiều đi qua Bãi Dâu, hát trên những xác người. Tôi đã thấy, tôi đã thấy, Những hố hầm đã chôn vùi thân xác anh em. Mẹ vỗ tay reo mừng chiến tranh. Chị vỗ tay hoan hô hoà bình. Người vỗ tay cho thêm thù hận. Người vỗ tay xa dần ăn năn.



Posted by NewVnnews - Tin Việt Nam mới on 31 Tháng 10 2015
Năm 1966, tình hình chính trị xã hội ở miền Nam bị xáo trộn không ít. Thành phố Huế chìm ngập trong không khí của hoảng loạn, bất an, với hỏa châu sáng rực trời đêm đêm, với các cuộc biểu tình diễn ra liên tục ngày qua ngày. Bàn thờ Phật, ghế đá trong công viên, hoặc bất cứ những gì có thể làm chướng ngại vật đã được người dân mang ra đường để chống lại sự đàn áp của chính quyền. Thế là ca khúc Người già em bé ra đời: Ghế đá công viên dời ra đường phố, người già co ro, hỏa châu mắt đỏ (Người già em bé). 

Tết Mậu Thân năm 1968, chiến trận ở Huế đã làm cho không biết bao nhiêu người phải bỏ mình, không chỉ những người cầm súng mà rất nhiều dân thường chết vì bom rơi đạn lạc, khắp thôn làng, trong ngoài thành phố. Anh Sơn đã ghi lại: Xác người nằm trôi sông, phơi trên ruộng đồng, trên giáo đường thành phố, trên thềm nhà hoang vu …(Bài ca dành cho những xác người). 

Và một bài khác: Chiều đi qua bãi dâu, hát trên những xác người. Tôi đã thấy, tôi đã thấy, trong khu vườn, một người mẹ ôm xác đứa con. Mẹ vỗ tay reo mừng xác con, chị vỗ tay hoan hô hòa bình (Hát trên những xác người). Bãi Dâu trong ca khúc trên là một địa danh ở phía Đông thành phố Huế, gần bờ biển. Nếu không được chứng kiến một cảnh bà mẹ trở thành mất trí đi sau quan tài đứa con của mình, vừa vỗ tay, vừa cười vừa khóc, thì không thể hiểu được tại sao Trịnh Công Sơn lại viết: Mẹ vỗ tay reo mừng chiến tranh, chị vỗ tay hoan hô hòa bình. Không thể không xúc động cho những người vô tội bởi tết Mậu Thân năm đó

Trịnh Công Sơn ở Huế suốt thời gian Tết Mậu Thân và đã thấy những xác người khắp những con đường và những dòng sông, trên bậc thang của những căn nhà trống và trên vùng Bãi Dâu nổi tiếng, nơi có rất nhiều xác người được tìm thấy, nhiều người đã nghi ngờ bị giết bởi quân của Mặt trận Giải phóng và quân Bắc Việt. “Hát trên những xác người”, “Bài ca dành cho những xác người” được viết vào thời gian này là hai bài hát ám ảnh nhất và gợi hình nhất trong các bài ca phản chiến. Là một nhạc sĩ mà sáng tác đầu tay là những bài hát mơ mộng của khoé mi ướt lệ và chuyện tình phù du, Trịnh Công Sơn giờ đây viết về những xác người và những con người hoá điên vì cuộc chiến. Trong những bài hát này, Nhật Lệ cho rằng, “anh đã viết nên những bài hát như đùa chơi với ma quỷ, chết chóc, mà thực ra là nỗi đau thương nước đến bàng hoàng” (2001/1999, 146). Bài hát đầu có nhịp vui nhộn, nhưng khi chú ý đến lời ca, bạn sẽ nhận ra rằng bài này nói về những con người hoá điên vì chiến tranh, như người mẹ vỗ tay reo mừng xác của chính con của bà.

Tôi đến Huế sau Tết Mậu Thân và sống với một gia đình người Việt trong khu vực thành Nội. Bên kia đường là một tiệm nhỏ bán những băng nhạc và người chủ tiệm phát đi phát lại những bài hát buồn này, có lẽ để thu hút người mua. Kết quả là, những lời ca này hằn sâu vào tâm trí tôi, đặc biệt là những lời ca trong bài “Bài ca dành cho những xác người”: 
Xác nào là em tôi, 
dưới hố hầm này 
Trong những vùng lửa cháy, 
bên những vồng ngô khoai.

Tiếng ca của danh ca Khánh Ly đã theo tôi suốt trên đường về, đi vào cả giấc ngủ đêm đông, rồi đến những ngày sau, kéo dài suốt một tuần. Tiếng hát bay vào cả những bữa ăn, công việc. Tiếng hát bay bổng, vút cao ấy cất lên như một phương tiện để chuyên chở dòng nhạc làm rung động lòng người của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Cả ý và lời trong “Bài Ca Dành Cho Những Xác Người” đã ám ảnh tôi, thôi thúc tôi một điều gì không rõ.

Xác người nằm trôi sông
Phơi trên ruộng đồng
Trên nóc nhà thành phố
Trên những đường quanh co
Xác người nằm bơ vơ
Dưới mái hiên chùa
Trong giáo đường thành phố
Trên thềm nhà hoang vu
Mùa Xuân ơi xác nuôi thơm cho đất ruộng cày
Việt Nam ơi xác thêm hơi cho đất ngày mai
Đường đi tới dù chông gai
Thì quanh đây đã có người
Xác người nằm quanh đây
Trong mưa lạnh này
Bên xác người già yếu
Có xác còn thơ ngây
Xác nào là em tôi
Dưới hố hầm này
Trong những vùng lửa cháy
Bên những vồng ngô khoai.

Một thảm cảnh mà tôi chưa hề kinh qua, sao lại rõ ràng trong tâm thức. Xác người nằm rải rác khắp thơ ông là đối tượng. Chữ “tôi” duy nhất mà tác giả dùng ở cuối bài là chủ thể. Chủ thể chỉ có một mà sao đối tựợng lại quá nhiều, bao trùm cả thời gian và không gian.

Tác giả không thấy gì khác hơn ngoài những xác người chết. Có phải ông muốn ngụ ý rằng số người nằm xuống là biểu hiện của niềm đau đến từ cái chết, bao trùm thành phố, lên con người, đang phủ đầy khắp không gian: từ con sông, ruộng đồng, nóc nhà, con đường, thềm nhà, đến cả những nơi thanh tịnh như mái hiên chùa, giáo đường. Đó không phải là những hình ảnh, tiêu biểu, đặc trưng của đất nước Việt Nam sao? Không gian mà TCS đề cập đến là thứ không gian ba chiều: bên trên, bên trong, và bên dưới. 

Những xác chết ấy là ai? Ngoài những xác của những anh hùng, chiến sĩ, thanh niên mà tác giả không hề nhắc đến trong ca khúc - mà tôi phải ngầm hiểu họ nằm đó như một điều tất yếu hiển nhiên – còn có những cái xác của người già, bé thơ. Họ là hai thành phần vô tội điển hình. Ở cái tuổi mà họ không còn đủ sức hoặc chưa đủ tuổi để ra chiến trường, vậy mà cũng trở thành những cái xác không hồn trong mưa lạnh. Thật xót xa! Thật tội tình!

Bao thảm cảnh, tiêu điều, tang tóc ấy quyện dưới cơn mưa, hay như những giọt lệ trời nhỏ xuống, những mong xóa được nỗi đau mất mát thấu tận trời cao. Hay ít ra cũng làm nguôi đi cái nóng do đạn bom gây ra. Tôi tưởng tượng ra cảnh một người đang ngơ ngác, hốt hoảng, kinh hoàng chạy khắp càn khôn sau trận chiến. Không phải chạy trốn cái chết, mà là chạy để tìm kiếm người thân. Chạy đến đâu cũng gặp xác người. Từ những người bị giết lẻ tẻ nằm bơ vơ, đến cả những thềm nhà vốn dĩ phải có người ở cũng trở thành hoang vu.

Cho đến khi chạy đến một nấm mồ tập thể mà TCS gọi là hố hầm, đã phải thốt lên:
Xác nào là em tôi
Dưới hố hầm này?
Câu hỏi được thốt lên, hay chỉ rên rỉ thì thào vì không còn hơi sức nữa, nghe có vẻ đơn giản nhưng là một mũi kim đâm vào trái tim khiến ai cũng đau lòng. Trong câu hỏi ấy chất chứa tất cả nỗi tuyệt vọng khi bắt đầu cảm nhận được nỗi đau của sự mất mát, chia lìa.

Trong suốt chiều dài của bài ca, tôi chẳng nghe đâu là tiếng súng bắn tỉa, tiếng bom nổ, pháo kích, hay tiếng trực thăng quầng trên không trung. Cũng chẳng nghe một âm thanh nào của sự náo loạn, ngay cả tiếng reo hò của quân thắng trận mà tôi thường biết trong một cuộc chiến tranh qua các video clip. Tất cả thay thế bằng những thi thể bất động, nên chẳng âm thanh. Có chăng thứ âm thanh mà tôi cảm nghe được chỉ là tiếng kêu gào, than khóc, rên la phát ra từ cả người sống và kẻ chết.

Vậy thì nguyên nhân nào đã gây ra thảm cảnh lịch sử ấy? Khi đọc đến câu cuối cùng, tôi mới hiểu.
Trong những vùng lửa cháy
Bên những vồng ngô khoai.
Lửa! Biết bao tang thương, hoang tàn, đổ nát, mất mát, chia ly đều chỉ do duy nhất từ lửa mà ra. Tôi bỏ qua ngọn lửa hữu hình để hiểu về lửa vô hình vô tướng ẩn tàng bên trong con người. Cái mà tác giả gọi là lửa kia là lửa của lòng sân hận, si mê, ganh tỵ, tư thù, hiếu chiến. Lửa của lòng háo thắng, không thỏa mãn khi nhìn kẻ khác an vui, chiến thắng, hơn mình. Đó là cả một vòng quay oan khiên của lòng người, của cuộc đời, là nguyên nhân gây ra tất cả mọi sự khổ đau.

Nỗi đau ấy sao không xảy ra vào lúc nào khác mà lại xảy ra vào mùa Xuân? Tết là mùa của sự đoàn viên, sum họp, vui vầy của người thân gia đình, dòng họ, dân tộc, của cả nuớc. Mùa Tết là mùa của sự yêu thương, gắn bó, hi vọng và hạnh phúc. Mùa Tết là mùa của sự khởi đầu. Vậy mà sự chết chóc, khổ đau, ly tán, oán thù lại kéo đến bất ngờ, cướp đi tất cả những điều thiêng liêng ấy. Để rồi tác giả thay mặt mọi người dân Việt Nam đau khổ kêu lên:



Mùa Xuân ơi xác nuôi thơm cho đất ruộng cày

Việt Nam ơi xác thêm hơi cho đất ngày mai



Tôi không biết phải nên gọi tiếng kêu ấy là gì. Là tiếng than trời trách đất , oán hờn kẻ thù gây nên nỗi đau thương? Không, đó chỉ là tiếng khóc tức tưởi, là tiếng rên la tuyệt vọng, là tiếng kêu gào một cách xót xa tội tình. Tiếng kêu ấy cũng thật bình tĩnh chấp nhận sự thật. Không còn muốn phân biệt đâu là người thân, hay người sơ nữa, mà tất cả cùng chung một giống nòi Việt Nam. Để cuối cùng nhìn nhận những thi thể kia sẽ là một phần rất gắn bó, hòa quyện, tan loãng và thẩm thấu cả thịt, máu, xương vào mảnh đất thương yêu. Để khẳng định những linh hồn ấy là nguồn động lực, an ủi, khuyến khích, phấn đấu trên bước đường đi tới.



Đường đi tới dù chông gai

Thì quanh đây đã có người



Tôi không biết chính xác thời gian ra đời của ca khúc, nhưng nghe đâu được TCS sáng tác đã gần 40 năm. Đó là một bức tranh sống dẫu trong ca khúc người ta chỉ thấy toàn những xác người chết. Bức tranh được TCS vẽ lên bằng những lời thơ gợi hình, gợi cảnh từ những cái xác bất động nhưng không hề vô cảm; bằng những dòng nhạc tựa như lời chia sẻ xót thương; đã hợp tấu thành những âm thanh từ tiếng kêu gào hay rên rỉ của người còn sống, cả âm thanh phát ra từ những linh hồn. Âm thanh từ sự im lặng. Một bức tranh quê hương trong thời chiến không có màu của khói lửa đạn bom. Không có màu xanh êm ả của ruộng lúa, hay màu xanh thanh bình của trời cao; không có màu vàng bình yên của nắng ấm; không có màu đỏ của lòng nhiệt huyết từ mặt trời. Một bức tranh chỉ có duy nhất một màu tang chết chóc.

Tôi không rành về âm nhạc, không rành về những nốt cơ bản, không phân biệt được nốt nào trầm nốt nào bổng, nốt nào du dương, nốt nào thánh thót... nên tôi không nói về âm hưởng phát ra từ cung bậc của cây đàn, tiếng sáo. Nhưng tôi có thể nghe được tiếng khóc than, kêu gào hoặc chỉ rên rỉ của những người còn sống bất lực gọi tên người thân đã nằm xuống một cách tức tưởi bằng những dòng lệ không ngừng tuôn chảy. Lệ chảy để làm đầy lại những dòng sông đã cạn vì ngập xác người.

Ngoài bài ca này, TCS còn có một bài ca khác, cũng nói về thảm cảnh chết chóc trong chiến tranh, đó là bài “Hát Trên Những Xác Người.”

Hai bài ca, hai tiết điệu và âm hưởng khác nhau nhưng cùng một nỗi đau thống thiết trước những xác chết trong chiến tranh. Nhưng suy cho cùng cũng chẳng sai.

Thiết nghĩ, nhạc của TCS qua tiếng hát của ca sĩ Khánh Ly đã không chỉ dành cho những người đã nằm xuống, trở thành cái xác bơ vơ, linh hồn vất vưởng đâu đó ngay trên miền đất quê hương; mà còn nói lên sự đồng cảm đối với những người còn đang sống. Những người sống lúc bấy giờ cũng chính là những xác người. Nỗi đau riêng cùng nỗi đau chung đến cùng lúc trong tâm hồn, tàn phá thể xác. Xác thân ấy còn sống nhưng rã rời, mềm nhũn. Họ quá đau đớn khi đang mang niềm đau mất mát-mất cả người thân, gia đình, đồng bào, trong tang tóc, thảm cảnh của phân chia. Họ còn sống, còn hơi thở, còn cảm nhận được niềm đau, còn than khóc, kêu gào, còn chảy được nước mắt... Nhưng họ có khác chi những cái xác không hồn kia. Họ đang đau khổ, lạy lục, than thở, rên rỉ gọi tên chồng, tên con, anh em bên nấm mồ tập thể, hoặc cạnh những nấm mồ chôn vội, bên bàn thờ lộ thiên, không một bức ảnh thờ cho kẻ quá cố. Không một nén hương. Hay họ không cần một nén hương nào bởi nếu có cũng bị khói lửa của đạn bom lấn lướt, ngập tràn, phủ đầy cả thôn xóm, cả góc trời. Tuy vậy sao tôi vẫn cứ thấy quanh đâu đó làn khói xám trắng nhẹ bay ra từ những vành khăn tang quấn vội trên đầu (hay đó là những linh hồn đang lìa khỏi xác bơ vơ, bắt đầu cho linh hồn vất vưởng).

Bài ca với lời thật ngắn nhưng được viết nên từ cái nhìn mênh mông bao la từ không gian của thảm kịch lịch sử. Tôi ngầm hiểu được chiều sâu vượt cả ý và lời mà TCS đã gửi gấm trong nhạc phẩm của ông. Trước hết giúp tôi hiểu phần nào hậu quả của biến cố năm Tết Mậu Thân năm 1968, qua tiếng hát của ca sĩ Khánh Ly, qua bức tranh mà TCS đã vẽ, qua nhận thức của riêng tôi. Để rồi từ đó khởi lên lòng từ bi nhân ái. Để trân quý cuộc sống tự do hiện tại. Để sống tốt, trải rộng lòng mình với chúng sanh, trải tình thương yêu thông cảm. Để không gây đau khổ cho bất cứ ai.

Tôi đang ngạc nhiên và tự cười mình. Tôi có phải sành về âm nhạc đâu, và hiển nhiên tôi cũng không phải là nhà bình thơ. Cũng chẳng phải là người cảm nhận sâu sắc về một tác phẩm văn chương hay tác phẩm âm nhạc nào. Có những bài hát của TCS, dù rất muốn thuộc làu nhưng với trí nhớ kém như tôi, tôi chỉ thuộc vài câu, không trọn vẹn (ngoại trừ một vài bài đặc biệt chỉ cần nghe qua một lần đã thuộc). Bất cứ khi nào nghe nhạc ông, tôi cứ ư ử theo điệu nhạc, có khi hát thành tiếng nho nhỏ đủ một mình tôi nghe... Rồi cuối cùng tôi mặc kệ những tự cảm ấy; mặc kệ những điều ít ỏi tôi biết về cuộc đời ông; mặc kệ những kiến thức hạn hẹp về văn chương, thơ ca và âm nhạc; mặc kệ những nhận xét nông cạn và chủ quan của mình; tôi cứ viết, vì trong phút giây tĩnh mịch một mình nơi thư phòng, tôi nghĩ rằng tôi phải viết. Tôi chỉ biết là tôi đang cảm và viết về một nhạc phẩm đã làm tôi vô cùng cảm động của một nhạc sĩ tài ba mà tôi từng mến mộ và rât yêu thích rừng thơ, rừng nhạc của ông.

Sau 6 năm kể từ ngày TCS mất, không biết có muộn màng hay không khi đêm nay tôi sẽ dành riêng cho ông một lời cầu nguyện trong buổi cầu nguyện hàng đêm trước khi đi vào giấc ngủ: nguyện cầu cho linh hồn ông sớm tiêu diêu nơi miền cực lạc, miền có mặt của an vui, miền của hạnh phúc.



Đêm thắp nến bỗng hiện rõ ràng như in khi tôi vừa khép mắt.

Khi ngọn nến được mồi lên, khối sáp cứng bắt đầu mềm và tan chảy. Ngọn nến nhỏ màu trắng trong tay khiêm nhường tỏa ánh sáng nhẹ nhàng, lung linh. Tôi không nhìn xung quanh nhưng vẫn cảm nhận được cả hội trường đang lấp lánh hàng trăm ngọn nến ấm áp giữa đêm đông. Tôi chăm chú nhìn vào ngọn nến trên tay mình. Có khi nhắm mắt lắng nghe và nhẩm theo lời cầu nguyện của Thầy. Rồi tôi lại mở mắt, ngọn nến vàng vọt vẫn lung lay, cháy sáng. Khối sáp đã loang chảy thành vòng tròn rộng hơn dưới trung tâm của tim đèn, phản chiếu ánh sáng từ ngọn lửa nhỏ. Lòng chợt rưng rưng như ngọn nến nhẹ lay theo hơi thở mềm.

Không dưng tôi lại nghĩ rằng khối sáp kia không phải chảy ra từ sức nóng của ngọn lửa mà chúng chảy ra do hơi ấm của tình người. Khi con người biết nghĩ về nhau, biết thương yêu nhau, biết chia sẻ nỗi đau của người khác thì chắc chắn ngọn lửa của từ bi bác ái sẽ được thắp lên, cháy sáng, soi đường và làm tan chảy bất cứ tảng băng lạnh lùng nào.

Sáp nến tan chảy như thay cho những gịot lệ xót thương.

Sau nhiều lần ngần ngại, tôi thổi cho ngọn nến tắt đi bằng một cái thở ra thật nhẹ. Lửa tắt. Một sợi khói mỏng bay ra từ tim đèn đã trở thành màu đen. Mùi khen khét. Hơi ấm vẫn còn. Rồi dần nguội. Tôi thấy sáp bắt đầu đông khô lại, cứng cáp như ban đầu, nhưng hình dạng nguyên thủy không còn nữa. Ngọn nến được thu gom và cất giữ lại. Tôi nghĩ, rồi ngọn nến sẽ lại được sẵn sàng thắp lên bất cứ lúc nào một khi đã một lần được cháy. Ngọn nến giúp tôi xác định điều mà tôi từng biết. Ngọn nến được thắp lên rồi tắt đi đều do nhu cầu khi nhân duyên đã đủ. Ngọn nến tuy nhỏ nhưng không chỉ là thứ ánh sáng soi đường dẫn lối cho những vong linh tìm về nơi an trú, giúp họ cảm thấy bớt bơ vơ lạc lõng quạnh hiu giữa hận thù, mà còn sưởi ấm vết thương lòng cho những chứng nhân lịch sử năm nào đã hiện diện trong đêm thắp nến tưởng niệm và nguyện cầu ấy.

Tôi thấy mình thật giống ngọn nến trong đêm ấy. Có lúc cứng cỏi, nhưng cũng rất dễ dàng bị tan chảy ra. Ngọn nến chịu tan chảy ra để mang đến cho đời một khoảng sáng, một hơi ấm giữa cuộc đời dày đặc bóng đen vô minh  và sự lạnh lùng.

Sau 40 năm dài đăng đẳng mà tưởng chừng như mới hôm qua, người ta nhìn về niềm đau âm ỉ. Không phải để hận thù hay khơi lại tội lỗi của cuộc chiến sai lầm năm xưa, mà chỉ để tưởng nhớ, hoài niệm, xót thương, cảm thông, tri ân những người đã nằm xuống , bỏ thân xác trên quê hương còn nhiều thống khổ của hận thù, của chiến tranh. Để cùng nhau để tang chung, cùng nhau góp lời nguyện cầu cho các vong linh siêu sinh về nơi an lạc.

Và đêm ấy, như bao người, tôi cũng đã trân trọng ngọn nến trong hai tay. Đã có lúc tôi nhìn về quá khứ của mình. Chắc có một số người biết rõ về tôi sẽ ngạc nhiên lắm về điều này. Bởi tôi có quá khứ gì đau thương đâu mà phải nhìn lại, phải tưởng nhớ. Rồi buộc tôi phải suy tư đi tìm một câu trả lời không tưởng. Tôi cũng chẳng hiểu vì đâu. Chỉ biết trong một sát na nào đó trong đêm nay khi nhớ về đêm thắp nến, đã có những dao động thật mạnh khiến tôi nghĩ nhiều về bản thân mình trong ngàn kiếp xa xưa, hay gần nhất là 40 năm trước.
Vào khoảng thời gian giữa cơn đau máu lửa ấy, tôi là ai? Tôi là cái gi? Tôi là thứ gì? Tôi đã ở đâu? Tôi đã làm gì
Tôi từng ở đâu trong mười cảnh giới (địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh, tu la, nhân loại, thiên đạo, thanh văn, duyên giác, bồ tát, Phật Đà).
Tôi từng là con ong, cái kiến, con trùng, con dế? Tôi từng là hạt cát, hòn sỏi, chiếc lá, bọt biển?
Hay đã may mắn hơn từng là hữu thân như một con người?
Và nếu quả thật là như vậy, thì biết đâu tôi từng là một trong hàng ngàn vong linh vất vưởng trong biến cố năm xưa, hội đủ cơ duyên lắng nghe lời cầu nguyện của một ai đó hay của một tập thể người có tình thương xót sâu xa vẫn nhớ nghĩ về người đã khuất. Và kết hợp với phước đức tu tập được tích lũy từ vô số a tăng kỳ kiếp, tôi đã siêu thoát và tái sinh trở lại thành người như hôm nay.

Sau một thoáng tự hỏi mình là ai trong quá khứ, tôi nhận ra rằng giây phút hiện tại thật đáng quý biết bao. Được tái sinh làm người là hy hữu. Tôi xin dùng tâm thức ẩn náu bên trong xác thân tứ đại giả hợp này mà nguyện cho trên đời này không còn sự hiện hữu của lòng tham sân si để mọi chúng sinh luôn được sống trong hòa bình, tự do, an lạc và hạnh phúc.

Mùa Xuân đang về, niềm vui riêng không thể xóa được nỗi đau chung quá lớn của Xuân xưa. Thế nên, cho dù có một đêm, ngàn đêm, hay không có  đêm thắp nến nào thì niềm đau ấy vẫn cứ âm ỉ, hằn sâu, nguyên vẹn, và lặng lẽ nằm trong tận cùng tâm khảm, vẫn nghẹn ngào tràn dâng thành những giọt nước mắt mỗi độ Xuân về. Xin chắp tay nguyện cho những giọt nước mắt ấy sẽ biến thành những giọt cam lồ mầu nhiệm tươi mát đồng loạt nhỏ xuống và chữa lành từng vết thương kia.

Dẫu sao đó cũng chỉ là một biến cố lịch sử không thể nào đổi thay. Duy chỉ có thời gian là bình thản trôi. Đã 40 năm lặng lẽ trôi qua. Tôi không hề có ý định gì cho một bài viết nhỏ mang nhiều cảm xúc riêng tư, nên khó tránh cái nhìn chủ quan. Cũng không có một hướng nghĩ lệch thiên về một chế độ nào. Chỉ mong những dòng thô thiển này của kẻ được sinh ra và lớn lên trong thời không còn chiến tranh, có thể chia sẻ chút niềm đau với những ai cùng là con người Việt Nam, nhất là những chứng nhân lịch sử nay tóc đã ngả hai màu, có vị tóc đã bạc phơ, đã phải gửi gấm tuổi xuân và sức khoẻ của mình nơi chốn tha hương, trong khi vẫn canh cánh trong lòng vận mệnh của quê hương xa vợi.


"Tết Mậu Thân, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn như bình thường về thăm nhà và bị kẹt ở Huế. Tôi rất sợ anh gặp những chuyện không may. sau đó, tôi biết anh trốn ở trường tiểu học hay trung học ở Huế, dòng chúa Cứu thế. Tôi đã gửi cho anh 3000 và 1 cây thuốc Lucky. Sau đó, anh gặp tôi và khen là đã gửi cho anh điều anh cần là cây thuốc lá, vì cây thuốc đó là Lucky. Và anh có kể cho tôi nghe là anh không thể ăn cơm được nữa, trong suốt mấy tháng sau đó. Bởi vì, trong cuộc đời của anh, dẫu có lần đã thấy những cái chết, đã gặp những xác chết, nhưng anh chưa bao giờ nhìn thấy người ta chết mà nhiều kiểu khác nhau như thế. Có những người ở dưới hố hầm gần như bị chôn sống, vẫn giơ 2 tay lên như để phòng vệ, nhưng cuối cùng họ vẫn phải chịu số phận hẩm hiu phải chết dưới những hố hầm. Và sau đó nhiều tháng, người Huế mới đào được những cái xác đó. 
Cả thành phố Huế để tang. Cả thành phố Huế không còn tiếng cười, những tiếng chào, chỉ còn tiếng khóc. Có nhiều người khóc ra tiếng và nhiều người không còn hơi sức để mà khóc nữa. 

Đó là những gì Trịnh Công Sơn đã kể cho tôi nghe."
Khánh Ly

Xin thắp nén hương tưởng nhớ hơn 7.000 người, vừa thanh niên, vừa trí thức, vừa sinh viên, học sinh, phải chết chỉ trong chưa đầy 1 tháng đã nằm xuống trong biến cố Mậu Thân 1968.
Hơn 45 năm qua người Huế đã cố quên đi nỗi đau đớn mỗi khi xuân về tết đến, nhưng trong tim của biết bao nhiêu người “Vết thương đó vẫn chưa khô máu, vết sẹo đó mỗi lần trái gió trở trời vẫn đau xót xa.
Chiến tranh đương nhiên có hy sinh, nhưng diệt chủng là tội ác. Không thể đổ lỗi cho chiến tranh khi đã chôn sống, giết hại hàng ngàn người dân vô tội, không có gì tự vệ. Đổ lỗi cho chiến tranh là ngụy biện một cách đê hèn. Biến cố mậu thân,thật đau lòng,nếu ko ai nhắc lại thì sự thật sẽ bị che dáu,lịch sử sẽ bị xuyên tạc và thế hệ sau sẽ ko biết được tội diệt chủng đó.
Đất nước đã đi vào cái quỹ đạo "hòa bình dân chủ", nhưng những bài hát vẫn không thể nào xóa nhòa đi những nỗi đau đớn tột cùng của 1 cuộc chiến, cuộc chiến ấy do ai khơi mào, cuộc chiến ấy đem lại lợi ích cho ai, cuộc chiến giải phóng điều gì, năm nay đã 21 tuổi đời nhưng từ khi rời ghế nhà trường đến giờ mình cũng chả hiểu tại sao đất nước Việt lại phải như vầy, như bây giờ............. Buồn thương thay một nước Việt đau buồn Buồn thương thay những người Mẹ Anh Hùng Buồn thương thay cho những người đã chết Buồn thương thay cho những đứa con xa rời đất Việt




GIẤC MƠ VIỆT NAM ! [Đang biên tập]

"Hỡi đồng bào cả nước,

Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc".

Lời bất hủ ấy ở trong bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1776 của nước Mỹ. Suy rộng ra, câu ấy có ý nghĩa là: tất cả các dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng, dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do.
Bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Cách mạng Pháp năm 1791 cũng nói: Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi; và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi.
Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được.
Thế mà hơn 80 năm nay, bọn thực dân Pháp lợi dụng lá cờ tự do, bình đẳng, bác ái, đến cướp đất nước ta, áp bức đồng bào ta. Hành động của chúng trái hẳn với nhân đạo và chính nghĩa.
Về chính trị, chúng tuyệt đối không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào.
Chúng thi hành những luật pháp dã man. Chúng lập ba chế độ khác nhau ở Trung, Nam, Bắc để ngăn cản việc thống nhất nước nhà của ta, để ngăn cản dân tộc ta đoàn kết.
Chúng lập ra nhà tù nhiều hơn trường học. Chúng thẳng tay chém giết những người yêu nước thương nòi của ta. Chúng tắm các cuộc khởi nghĩa của ta trong những bể máu.
Chúng ràng buộc dư luận, thi hành chính sách ngu dân.
Chúng dùng thuốc phiện, rượu cồn để làm cho nòi giống ta suy nhược.
Về kinh tế, chúng bóc lột dân ta đến xương tủy, khiến cho dân ta nghèo nàn, thiếu thốn, nước ta xơ xác, tiêu điều. Chúng cướp không ruộng đất, hầm mỏ, nguyên liệu.
Chúng giữ độc quyền in giấy bạc, xuất cảng và nhập cảng.
Chúng đặt ra hàng trăm thứ thuế vô lý, làm cho dân ta, nhất là dân cày và dân buôn trở nên bần cùng.
Chúng không cho các nhà tư sản ta ngóc đầu lên. Chúng bóc lột công nhân ta một cách vô cùng tàn nhẫn...""

Những lời kêu gọi và buộc tội trên được trích ra trong bản tuyên ngôn VNDCCH , mà chủ tịch HCM đã đọc vào ngày 02/09/1945 tại Ba Đình Hà Nội.
 Những lời buộc tội trong  bản tuyên ngôn đó như một lời nguyền linh ứng với dân tộc VN trong suốt 70n qua.
ĐCSVN vì lợi ích của một đảng phái, vì lợi ích của một tổ chức và nhân danh là những người sẽ mang lại tự do , hạnh phúc và ấm no cho nhân dân VN. Họ đã kêu gọi đồng bào cả nước với những từ ngữ mỹ miều rằng " giải phóng đất nước, thống nhất đất nước" , và họ đã chiếm được Miền Nam mang lại bao đâu thương cho dân tộc VN.
ĐCSVN đã gieo vào nhân dân Việt Nam bao nhiêu hy vọng và ước mơ. Họ đã hứa sẽ mang lại ấm no hạnh phúc cho nhân dân, đưa đất nước lên thiên đường của XHCNCS, rằng VN sẽ trở thành con rồng Châu Á.
ĐCSVN đã gieo vào lòng người dân mình rằng đế quốc Mỹ là kẻ thù không đội trời chung, rằng VNCH (cũng là đồng bào mình) là kẻ thù bán nước. Và dân VN đã đắm chìm trong danh ảo, luôn tự cao tự đại là dân tộc ta là dân tộc anh hùng đã chiến thắng những đế quốc hùng mạnh , để rồi khi chiến tranh đã đi qua 40n đất nước vẫn chưa thoát nghèo thì chúng ta lại đổ lỗi do hậu quả chiến tranh. Chúng ta cứ đắm chìm trong niềm tự hào là kẻ chiến thắng trong chiến tranh mà quên mất rằng dân tộc ta đang thất bại nặng nề trong thời bình .

40n qua đất nước VN chúng ta đã chuyển đổi thành công từ một chế độ phong kiến cũ sang một chế độ phong kến mới.
40n qua nhân dân Việt Nam chưa bao giờ ấm no hạnh phúc.
40n qua nhân dân Việt Nam chưa bao giờ sống đúng nghĩa quyền một con người.
40n qua dân tộc Việt Nam đã đi sai đường.

ĐỂ RỒI :

40n sau cả dân tộc đang bị đầu độc bởi các thực phẩm hàng hóa độc hại của Trung Quốc.
40n sau Việt Nam có tỷ lệ người dân mắc ung thư cao nhất thế giới , và mỗi ngày có hàng trăm người chết vì tai nan giao thông.
40n sau cả dân tộc Việt Nam gánh trên vai một khoản nợ khổng lồ, mỗi người dân là một con nợ.
40n sau Việt Nam vẫn có rất nhiều trẻ em ăn không được no, mặc không được ấm và không được cắp sách tới trường.
40n sau người dân Việt Nam phải đi làm thuê khắp các nước trên thế giới, phải chịu sự bóc lột của các doanh nghiệp nước ngoài ngay trên quê hương đất nước mình.
40n sau nhân dân Việt Nam sống trong một xã hội xuống cấp trầm trọng, ở đấy con người được đối xử không bằng  một con vật. Những vụ thảm sát, những vụ cướp, giết xẩy ra hàng ngày.
40n sau những công trình tiền tỷ được xây dựng không để phục vụ ai cả, những con phố xinh đẹp bỗng chốc thành sông sau những con mưa.
40n sau dân oan khắp nơi, họ mất nhà mất đất, pháp luật chỉ để phục vụ chính quyền còn người dân lên tiếng thì bị đàn áp, thậm chí bị thủ tiêu.
40n sau Việt Nam một lần nữa bị mất đảo, ngư dân bị nguy hiểm tính mạng và nguy cơ mất biển để đánh bắt.
40n sau đất nước Việt Nam chúng ta đang mờ dần trên bản đồ thế giới.
Và 40n sau Việt Nam chúng ta đang có nguy cơ mất nước !

LỖI DO AI ?

Chúng ta không được đổ lỗi cho thượng đế.
Chúng ta cũng không thể đổ lỗi hoàn toàn cho đám quan tham.
Chính chúng ta - những công dân của đất nước Việt Nam đã và đang có lỗi với chính mình, với người thân của mình, với con cháu của mình và cả dân tộc mình. Chúng ta đã qua tin vào lời mật ngọt của ĐCSVN, chúng ta đã thờ ơ , đã quá dễ dãi , chúng ta chưa làm đúng bổn phận của một công dân là chúng ta có quyền,có nghĩa vụ và trách nhiệm với đất nước.

VÀ TÔI CÓ MỘT ƯỚC MƠ !

Tôi ươc mơ dân tộc Việt Nam tỉnh cơn mê, mỗi công dân hãy có tính tự giác, chúng ta đồng kêu gọi sự đoàn kết để thoát ra khỏi ĐCSVN- cái chế độ độc tài thối nát, bằng chính sự dũng cảm và thương yêu nhau , không bằng bạo lực, không bằng chiến tranh và không đổ máu. Để con cháu chúng ta mai sau luôn tự hào rằng cha ông ta đã đi sai đường nhưng đã dũng cảm đứng lên làm lại từ đầu vì một dân tộc.
Tôi ước mơ tự do dân chủ được bay tới các ngõ ngách làng quê đất nước Việt Nam, người dân Việt Nam được cầm lá phiếu đi bầu cử trong niềm hân hoan tự do dân chủ.
Tôi ước mơ tất cả các trẻ em được ăn no mặc ấm và được cắp sách tới trường, tất cả trẻ em được dạy và học với chương trình khoa học và hiện đại, để các em có thể học tốt và phát huy hết khả năng của mình, các em sẽ là những công dân tốt của đất nước trong tương lai.
Tôi ước mơ các dịch vụ điện đường trường bệnh viện được đến khắp các vùng sâu vùng xa để các bản làng không còn nghèo đói và lạc hâu.
Tôi ước mơ tất cả nông dân không còn thất nghiệp ngay trên cánh đồng quê mình, không còn thấp thỏm lo âu khi khi sản phẩm làm ra không có nơi tiêu thụ.
Tôi ước mơ không còn cảnh lao động Việt Nam ra nước ngoài làm thuê làm mướn, mà họ có việc làm ngay trên chính quê hương đất nươc mình, mà ở đó các chủ doanh nghiệp là người Việt Nam.
Tôi ước mơ bệnh viện không phải nỗi sợ hãi kinh hoàng của người dân, ở đấy có các thiết bị y tế hiện đại, ở đó người dân được phục vụ lịch sự văn minh và hiện đại. Người dân không còn ám ảnh bởi chi phiếu viện phí, mà ở đấy sẽ được bảo hiểm y tế chi trả.
Tôi ước mơ mỗi sáng mỗi chiều những người nội trợ không còn thấp thỏm lo âu với những thực phẩm giả và nhiễm độc.
Tôi ước mơ luật pháp sẽ công bằng , xử đúng người đúng tội ,không còn những cái chết bất thường nơi giam giữ, không còn dân kêu oan mất đất mất nhà, mọi sự tranh chấp được giải quyết thỏa đáng.
Tôi ước mơ có một chính quyền luôn lo cho dân và vì dân, luôn sát cánh bên dân để bảo vệ sự xâm lăng bọn bành trướng Trung Quốc, để bảo vệ vẹn toàn lãnh thổ đất nước
Tôi ước mơ đất nước Việt Nam là điểm sáng trên bản đồ thế giới !
Và tôi còn rất nhiều ước mơ nữa, nhưng lớn hơn tất cả các ước mơ trên là tôi ước mơ người dân Việt Nam có chung ước mơ này với tôi !

Việt Nam ơi hãy tỉnh cơn mê !!

( Nếu có thể các bạn hãy giúp tôi chuyển ước mơ này tới mọi người , hãy chia sẻ ! )

Cho tới tối 20/11 hơn 40 triệu người đã xem video này trên trang fb của phóng vien Canal+ [Đang biên tập]


KHỦNG BỐ Ở PARIS :CHA GỐC VIỆT TRẢ LỜI CON GÂY XÚC ĐỘNG
 
Khủng bố đẫm máu ở Pháp.

Rất nhiều người rơi nước mắt trước thông điệp “Chúng có súng, còn chúng ta có hoa” mà ông bố người Pháp gốc Việt dùng để trấn an cậu con trai nhỏ của mình về những kẻ khủng bố “rất rất xấu” đã gây ra vụ tấn công đẫm máu ở Paris đêm 13.11.

Kể từ đêm 13.11, Pháp và cộng đồng thế giới đã nỗ lực để chứng tỏ tinh thần đoàn kết, nhân văn cũng như lòng dũng cảm trước những vụ tấn công khủng bố đẫm máu làm rung chuyển Paris, khiến 129 người thiệt mạng. Trong đó, một video ghi lại cuộc đối thoại xúc động giữa một ông bố Pháp và cậu con trai nhỏ về những kẻ khủng bố và thảm kịch Paris đang lan truyền mạnh mẽ, đồng thời được chia sẻ tới hơn 11 triệu lần trên Facebook.

Cuộc đối thoại ngắn nhưng toát lên “tinh thần nhân văn trước những hành động vô nhân đạo” đã làm lay động trái tim hàng triệu người.
Thông điệp “Chúng có súng, còn chúng ta có hoa”, “Hoa là để chiến đấu với súng đạn” thậm chí còn giúp người dân Pháp xoa dịu nỗi đau và củng cố lòng tin trước những mất mát mà họ đang phải gánh chịu sau thảm kịch Paris.

Cụ thể, phóng viên của chương trình Le Petit Journal , phát triển kênh truyền hình Canal+ đã gặp 2 bố con người Pháp Angel Le – Brandon tại buổi lễ tưởng niệm các nạn nhân vụ khủng bố Paris ở bên ngoài nhà hát Bataclan. Phóng viên đã hỏi Brandon rằng, liệu bé có hiểu lý do những kẻ khủng bố giết người ở Paris đêm ngày 13.11 hay không. Cậu bé Brandon hồn nhiên trả lời “Có ạ, vì họ rất rất xấu xa. Và chúng ta phải rất cẩn thận vì chúng ta sẽ phải dọn nhà đi nơi khác".

Chính lúc này, ông bố Angel Le tham gia vào cuộc trò chuyện. Anh đảm bảo với con trai rằng, họ sẽ không rời bỏ Paris vì "nước Pháp là nhà mình".

Dưới đây là toàn bộ nội dung cuộc đối thoại xúc động giữa bố con Angel Le – Brandon theo sau cuộc phỏng vấn với phóng viên chương trình Le Petit Journal:

     Phóng viên: Cháu có biết chuyện gì đã xảy ra không? Cháu có biết tại sao những kẻ đó lại làm vậy không?
     Bé: Có ạ, vì họ là người rất rất xấu. Những người xấu xa không tử tế chút nào. Và chúng ta phải cẩn thận vì chúng ta sẽ phải dọn nhà.
     Bố: Ồ không, đừng lo con ạ. Chúng ta sẽ không dọn nhà đi đâu hết. Nước Pháp là nhà của chúng ta.
     Bé: Nhưng ở đây có người xấu mà bố.
     Bố: Ừ, nhưng ở đâu cũng có người xấu con ạ.
     Bé: Họ có súng, họ sẽ bắn chúng ta vì họ là người rất, rất xấu đấy bố.
     Bố: Họ có súng thì chúng ta có hoa.
     Bé: Nhưng hoa đâu làm được gì ạ. Hoa là để...để...
     Bố: Con xem kìa, ai cũng đến để đặt hoa đấy.
     Bé: Vâng, đúng ạ.
     Bố: Hoa là để chiến đấu với súng đạn con ạ.
     Bé: Là để bảo vệ sao ạ?
     Bố: Đúng rồi con.
     Bé: Nến cũng vậy sao bố?
     Bố: Nến là để tưởng nhớ những người đã ra đi.
     Bé: Ồ, Hoa với nến là để bảo vệ chúng ta!
     Bố: Đúng rồi con.
     Phóng viên: Bây giờ cháu đã cảm thấy yên tâm hơn chưa?
     Bé: Rồi ạ.

Đoạn đối thoại trên sau đó được đăng tải lên Facebook của chương trình Le Petit Journal. Jerome Isaac Rousseau, một người dùng Facebook đã dịch và chèn phụ đề tiếng Anh cho đoạn video "để thế giới thấy một số công dân của chúng tôi tuyệt vời đến nhường nào”.
Theo Telegraph , ông bố Angel Le là người Pháp gốc Việt và hiện sống ở Paris. Anh được ca ngợi vì cách trò chuyện và giải đáp các câu hỏi của cậu con trai nhỏ cực kỳ thông minh và tình cảm.

     Facebook Nathalie Deloge viết: “Cảm ơn hai bố con đã giúp tôi lau khô những giọt nước mắt của mình”.
     Facebook Ptigwenn Paranthoën: “Tuyệt vời, rất cảm động, thật trong sáng và câu trả lời nhắc đến những bông hoa khiến tôi bật khóc. Không có câu trả lời nào ý nghĩa hơn thế. Người Paris hãy cố lên và tất cả dân Pháp hãy cố lên!”.
     Facebook Cléa Molette nhấn mạnh: “Hoan hô ông bố với những câu trả lời ý nghĩa và xúc động. Giải thích cho trẻ hiểu chuyện gì đang xảy ra bằng hình ảnh như vậy rất quan trọng. Tôi thậm chí đã thấy hoa đánh bại súng. Hoan hô cuộc đối thoại này. Thật đẹp, Thật tuyệt vời và rất cảm động.”
     Facebook Maxime Plessard viết: “Hoa và nến là để bảo vệ chúng ta.” – Màn trả lời tuyệt vời giữa bố và con trai làm chúng ta mỉm cười. Video rất cảm động với những lời tuyệt đẹp.

Trong khi đó, Facebook Vincent Fontanel bình luận: "Nếu tất cả các ông bố có thể được như ông bố này, thì cuộc chiến sẽ không tồn tại..."

Video : click on the link
Link https://www.facebook.com/jrous92/videos/10156190732035487/

TẠI SAO NỮ GIỚI CẦN PHẢI NGỦ NHIỀU HƠN NAM GIỚI ? [Đang biên tập]
Các nhà khoa học đã lý giải tại sao phụ nữ cần phải được ngủ nhiều hơn


Các nhà nghiên cứu thuộc trường đại học Duke của Hoa Kỳ mới đây đã phát hiện ra rằng: so với nam giới thì phụ nữ bị tổn thương về thể chất và tinh thần nhiều hơn do không được nghỉ ngơi đầy đủ. Do vậy phụ nữ cần được ngủ nhiều hơn đàn ông.
Ngoài việc nêu ra cho phụ nữ một lý do chính đáng để tăng thời gian ngủ và nghỉ ngơi, những phát hiện này còn là cơ sở để đưa ra các đề xuất mới về việc chăm sóc sức khỏe cho những phụ nữ có nguy cơ cao bị mắc bệnh tim mạch, trầm cảm, và các vấn đề tâm lý.
Nghiên cứu này được dẫn dắt bởi Michael Breus, nhà tâm lý học lâm sàng và chuyên gia về giấc ngủ.

Nghiên cứu đã ước tính nhu cầu tương ứng về giấc ngủ của cả hai giới thông qua việc đánh giá khả năng đáp ứng xử lý của họ để đối phó với việc ngủ không đủ giấc. Theo ông Breus thì đã có sự khác biệt sâu sắc giữa hai giới: "Chúng tôi phát hiện ra rằng phụ nữ bị trầm cảm hơn, phụ nữ có nhiều giận dữ hơn, và phụ nữ có nhiều sự thù địch từ sáng sớm," là phụ nữ dễ bị trầm cảm hơn, dễ giận dữ hơn và phụ nữ có nhiều sự bực bội hơn khi thức dậy vào sáng sớm.
Có nhiều yếu tố sinh học góp phần làm nên sự khác biệt đó, nhưng theo một số chuyên gia thì các yếu tố đó rốt cuộc dẫn đến sự tiêu tốn năng lượng tinh thần (trí não), đơn giản chỉ vì phụ nữ có hoạt động não bộ nhiều hơn
Jim Horne, giám đốc Trung tâm Nghiên cứu giấc ngủ tại Đại học Loughborough ở Anh quốc phát biểu: "Một trong những chức năng chủ đạo của giấc ngủ là giúp não bộ tự phục hồi và tái tạo. Trong giấc ngủ sâu thì vỏ não - vùng não chịu trách nhiệm về suy nghĩ, trí nhớ, ngôn ngữ, v.v....- các giác quan được thả lỏng và đặt vào chế độ hồi phục. Ban ngày bạn càng động não nhiều thì bạn càng cần phải ngủ nhiều để khôi phục, tái tạo não bộ. Phụ nữ có xu hướng đa nhiệm - họ làm rất nhiều cùng một lúc và rất linh hoạt - Và do đó, trong thực tế não bộ của họ phải lao động vất vả nhiều hơn so với những người đàn ông.
Nghiên cứu cũng chỉ ra nếu đàn ông suốt ngày làm việc bằng đầu óc thì họ cũng cần ngủ nhiều hơn bình thường khoảng 2 giờ đồng hồ mỗi ngày. Một người đàn ông với công việc phức tạp cần phải xử lý, quyết định và tập trung suy nghĩ những việc tiếp theo sau đó thì cũng cần ngủ nhiều hơn người đàn ông bình thường... Mặc dù vậy, có lẽ họ vẫn không cần ngủ nhiều như phụ nữ."
Breu và các cộng sự của ông gồm các nhà khoa học đã thẩm tra sức khỏe của những người được thử nghiệm khi họ bị thiếu ngủ. Trên một trang báo được phát hành từ đầu năm, thì các nhà nghiên cứu khoa học ở trường đại học y khoa Case Western Reserve của Hoa Kỳ đã chỉ ra sự tương quan giữa thiếu ngủ và làn da bị lão hóa nhanh, những nghiên cứu khác cũng cho thấy liên quan của việc thiếu ngủ với nguy cơ bị bệnh tim, nghẽn mạch máu, đột quỵ và các vấn đề về tinh thần.
Trung bình thì một người lớn cần ngủ từ 7 đến 9 giờ mỗi ngày, nhưng trên thực tế thì có khoảng 80% trong số họ than phiền thường ngủ không đủ chỉ tiêu này.
Dịch: Gia Pham
Hiệu đính: Sy Thanh



Những kinh nghiệm dưới đây rất hữu ích cho bé và mẹ khoẻ mạnh tuy nhiên để áp dụng một số mẹo dân gian bạn nên tham khảo ý kiến bác sỹ cho từng tình trạng cụ thể của mẹ và con.

Newvnnews_Meo-dan-gian-cuc-hay-cho-me-be-khoe-manh

1. Khi mang thai từ tháng thứ 5 trở đi: 
Uống nước mía thường xuyên, nước dừa cùng men cơm rượu giúp sinh con sạch, bụ bẫm.

2. Khi mang thai đến tuần thứ 32 và 33: 
Để em bé sau này sinh ra ko bị đi tướt khi mọc răng và đường ruột tốt thì khi mang thai đến tuần thứ 32 và 33 các mẹ hãy ăn món dạ dày lợn hấp hạt tiêu.
Cách làm:
- Dạ dày lợn 1 cái (loại nhỏ thôi)
- Hạt tiêu sọ 1 lạng
Dạ dày làm sạch cho hạt tiêu nhồi vào trong khâu tạm lại cho khỏi bị bung hạt tiêu ra ngoài cho vào nồi hấp cách thủy khoảng 30 phút. Lúc ăn, bỏ hết hạt tiêu đi chỉ ăn nguyên phần dạ dày và phải ăn hết sạch cả cái vào đúng tuần mang thai thứ 32 và cách một tuần sau (tuần 33) lại ăn một cái nữa là hoàn thành nhiệm vụ. Kinh nghiệm này đảm bảo bé của bạn sinh ra không phải nghĩ đến chuyện mua men tiêu hóa hay thuốc thang vất vả suốt ngày. 
Có cách hay khác như sau:
Lúc mới sinh được khoảng 1 tuần, mua 1 cái mật lợn, trần qua nước nóng cho nó tái tái đi 1 chút rồi cho ra chén cho bà đẻ uống, lấy tăm bông chấm 1 ít cho vào miệng bé. Nó hơi đắng 1 chút, uống khoảng 3, 4 cái mật lợn như thế bé sẽ không bị đi tướt, sau này mọc răng cũng không bị gì cả.

3. Mọc răng không sốt:
Một mẹo mọc răng bé không sốt là lấy giá đỗ với hẹ khua vào miệng con lúc còn được 3 tháng 10 ngày, trộm vía lắm đó.

4. Khi mới sinh xong, để sữa thơm:
Để sữa thơm thì đun sôi ít nước với 7 cái lá mít rồi dùng lược nhúng vào nước lá mít, vuốt xuôi lên bầu ngực lúc mới sinh. 

5. Mẹ muốn sữa về nhanh sau khi sinh bé
Cách 1: Các mẹ mua Rượu trắng và men, trộn hai hỗn hợp đó với nhau cho thật mềm. Sau đó đắp xung quanh ngực trong vòng 20 phút. Men và rượu nóng sẽ nhanh chóng hút các tia sữa về, đồng thời sữa sẽ chín và thơm, con yêu bú ngon tuyệt. Các Mẹ thử nhé, đảm bảo hiệu quả, sữa rất nhiều, con bú bên này phải ngăn lại bên kia lại đó. Bạn có thể không đắp lên ngực mà lấy xoa bóp masage khoảng 15 phút mỗi bên cho thông tia sữa rùi lau lại bằng khăn ấm.
Cách 2: Một số mẹ khi ít sữa thì ăn chân chó, móng giò lợn hoặc ăn rau ngổ (nấu cùng 1 rau nào đó) thì cũng rất hiệu quả.
Cách 3: Rau lang là món ăn lợi sữa, lành tính cho các mẹ sau sinh, luộc ăn hàng ngày.
Đặc biệt, mẹ cần ngủ đủ giấc và cho bé bú càng nhiều càng tốt để gọi sữa về. Hút sữa theo cữ đều đặn, cách nhau 3 tiếng cũng là cách để kích sữa. Bạn nên hút sữa theo lịch ví dụ như 3h-6h-9h-12h-15h-18h-24h

6. Khi bé rụng rốn:
Để bụng bé khỏe khi bé vừa rụng rốn, các mẹ lấy dầu dừa thêm vào 1 ít phèn chua đã nướng giã nát cho vào dầu dừa, lấy miếng bông gòn cắt nhỏ hình vuông , thấm hỗn hợp đó và đắp lên rốn bé, đến khi nào miếng gạc đó khô thì bỏ đi, chỉ cần làm 1 lần, giúp không đau bụng vặt.

7. Bé khóc dạ đề:
Lá trầu không đặt lên bếp hơ cho ấm, ấp vào rốn trẻ, rồi bế vào lòng, ấp bụng con vào bụng mẹ, để hơi ấm của mẹ truyền sang cho con, một lát sau trẻ sẽ đỡ khóc và ngủ yên. Có tác dụng rất tốt đối với trường hợp trẻ khóc đêm thuộc dạng tỳ vị hư hàn.
Hạt bìm bìm 7-9 hạt, giã nát, trộn với nước ấm thành bột nhão. Trước khi cho trẻ nằm ngủ, lấy bột thuốc đắp lên rốn, dùng băng dính cố định lại. Thích hợp với tất cả các dạng trẻ nhỏ khóc dạ đề. Nếu không kiếm được hạt bìm bìm ở quanh nhà, có thể mua ở cửa hàng Đông dược.
Newvnnews_hat-bim-bim-meo-dan-gian-cuc-hay-cho-me-be-khoe-manh
Cây, hạt bìm bìm
Tại những nơi nuôi tằm, nên nhặt lấy những con tằm tự nhiên bị chết cứng (do bị nhiễm một loại khuẩn), cong queo, màu trắng nhờ hay hơi lốm đốm trắng, đem sấy khô, cất vào lọ nút kín dùng dần. Dân gian gọi loại tằm đó là “tằm vôi”, Đông y gọi là “bạch cương tàm”, “cương tàm”, “cương trùng”, “thiên trùng”… Khi trẻ mắc chứng khóc đêm, trước khi đi ngủ, lấy mấy con tằm, cho vào bát giã nát, hòa với chút rượu, hơ cho ấm, đắp vào hai gan bàn chân của trẻ, rồi dùng băng hoặc băng dính cố định lại. Thích hợp với tất cả các dạng trẻ nhỏ khóc dạ đề.

8. Làm sạch lưỡi bé
Cách làm sạch lưỡi bé hiệu quả là dùng rau ngót xay lấy nước cốt, cho thêm ít mật ong, thật ít mật ong thôi. Mà nên hấp mật ong lên trước đã nhé, cho sạch sẽ. Chấm nước này vào miệng bé bằng cái tăm bông ngoái tai ấy, lúc đó bé sẽ mút rồi đá lưỡi liên tục, vì nước rau ngót mật ong có vị ngọt mà. Đúng là lưỡi bé rất sạch đấy! Với lại uống sữa xong cho bé uống thêm nhiều nước vào nhé, cho sạch miệng!
Nữa là rơ bằng nước muối sinh lí rất tốt, vài lần là lưỡi con sạch không phải rơ lại nữa.

9. Chữa bé bị trớ:
Khi bé bị trớ, bạn tìm đọt tre (cái lá non nhọn hoắt ở đầu túm lá tre) đun nước cho bé uống. Theo dân gian thì con trai 7 đọt, con gái 9 đọt nước này uống như nước đun sôi để nguội.

10. Bé bị rôm sẩy:
Bé bị rôm sảy: lấy khổ qua giã nhuyễn lấy nước tắm bé hoặc lá kinh giới giã nhuyễn lấy nước tắm.

11. Cho bé ăn tỏi nướng chữa cảm cúm hắt xì
Cứ khi nào thấy bé có biểu hiện chảy nước mũi thì nướng tỏi cho bé ăn. Ngày bé thì nướng tỏi lên rồi nghiền nát vào nước cho uống nước. Các mẹ yên tâm không sợ cay nhé, tỏi nướng lên rất ngọt và thơm, bé thì ăn 1 tép thôi, lớn thì 2,3 tép ngày 2,3 lần tuỳ vào mức độ nặng nhẹ, đảm bảo ngay ngày hôm sau hết chảy mũi và hắt xì luôn. Lưu ý là bài này chỉ dành cho các triệu trứng đầu tiên như hắt xì, nước mũi trắng trong thôi nhé, chứ để thò lò mũi xanh rồi thì vẫn ăn được nhưng lâu khỏi hơn.

12. Bé bị táo:
Theo bác sĩ xin tư vấn thì bẻ ngọn của cây rau mùng tơi, tước phần vỏ ngoài của cọng rau, xong thì từ từ và nhẹ nhàng đẩy cho đọt mùng tơi đi vào hậu môn của bé, rồi lấy ra, đẩy vô, lập lại nhiều lần như vậy, các mẹ sẽ thấy bé sẽ đi ngoài ngay. Hậu môn bé còn non dễ tổn thương nên không nên dùng đồ bơm, đọt mùng tơi có chất nhờn nhớt sẽ không gây thương tổn cho bé.

12. Bé bị đi ngoài:
Các mẹ ra cổng bệnh viện nhi mua 1 lọ nước vôi nhì cho bé uống vài giọt ngày 2 lần chỉ 2 hôm là khỏi ngay. Nó giúp cân bằng độ kiềm và toan trong bộ máy tiêu hoá của bé và bạn có thể rửa sạch lỗ hậu môn, rồi lấy nước vôi nhì rửa họăc lau lỗ hậu môn cho bé ngày 2-3 lần thì chắc chắn bé của bạn sẽ khỏi.

13. Bé đi tiêm phòng về không sốt:
-  Trước hôm đi tiêm thì các mẹ nhớ mua rau tía tô về, rửa sạch, ăn khoảng chục ngọn, nói chung ăn càng nhiều càng tốt, rồi cho con to, ti càng nhiều càng tốt. Sau khi tiêm xong cũng cần cho con ti nhiều để tránh mất nước. Chất kháng sinh tự nhiên có trong tía tô sẽ giúp con không bị sốt. Bé nào dùng sữa ngoài thì mẹ có thể giã lá tía tô hòa với nước ấm rồi cho bé uống.
-  Sau khi tiêm lấy bông mà các cô để ở chỗ tiêm day day cho đến khi khô, sau đó chườm lạnh – bằng cách mang theo sẵn khăn lạnh cất trong túi giữ lạnh (túi bảo quản sữa)
- Dán 1 miếng dán hạ sốt (bán ở các tiệm thuốc tây) vào chỗ tiêm, bé sẽ không đau mà giảm được sốt, không quấy khóc

Kinh nghiệm dành cho các mẹ mới sinh
1/. Ngay sau khi sinh, khi từ viện trở về nhà, mỗi lần ăn cơm trưa và tối xong, thì rang 1kg muối hạt lên, bọc vào báo hoặc khăn vải gì đó, và nằm sấp bụng đè lên chỗ muối rang đó. Nằm cho đến bao giờ muối nguội thì thôi. Đảm bảo bụng nhỏ gọn lại nhanh cực, phẳng như thời con gái.
2/. Đối với bạn nào sinh thường, bị rạch tầng sinh môn, thì sau khi từ viện về, hàng ngày rửa nước muối ấm pha loãng. Chỉ cần rửa 1-2 lần mỗi ngày là vết khâu hết sưng cực nhanh, cảm giác sạch và dễ chịu lắm. Vết thương sẽ rất mau lành.
3/.  Cá mẹ nhờ người nhà xay cho 1 cốc to nước lá rau ngót, uống sống nha để đẩy sản dịch ra ngoài nhanh hơn, sạch hơn, tránh tình trạng sót rau. Không hề khó uống nhé.
4/. Mẹ chuẩn bị trước mấy viên men rượu, sau sinh, mẹ tán nhỏ hòa với rượu/nước (mình hòa với nước) cho sền sệt rồi đắp lên ngực 20-30p. Sau đó, rửa sạch đi, sữa sẽ về nhanh hơn, nhiều hơn. Nữa là mấy ngày đầu dù bé không ti hoặc mẹ không thấy có sữa thì mẹ cũng cố nặn sữa non đút cho con nha. Sữa non chứa nhiều kháng thể, quý lắm đó các mẹ à.

Kinh nghiệm cho con bú sữa
Tuyệt đối sau khi sinh đừng uống cam, hoặc hoa quả nhiều vitamine C, bé sẽ bị đi ngoài đấy. Mà trẻ sơ sinh thường xì xoẹt hoa cà hoa cải, mẹ dễ chủ quan bảo bình thường do không phân biệt được với đi ngoài.

Kinh nghiệm cho mẹ chuẩn bị sinh:
– Từ 37 tuần trở ra, mẹ ăn chè mè đen hàng ngày sẽ giúp tử cung mở nhanh hơn, dễ sinh hơn. Mè đen cũng có nhiều canxi, omega 3 rất tốt cho mẹ và bé nữa đó nha.
– Hoặc gần sinh, các mẹ để sẵn trong nhà nắm tía tô to. Khi có dấu sinh, các mẹ nấu lấy 1 bát nước đặc uống cũng có tác dụng tương tự.

Kinh nghiệm nuôi con mới sinh khác:
– Sinh xong, hàng ngày 2 bữa cơm trưa, tối, mẹ hấp 1 bát đu đủ chín cùng ít đường ăn cho con sáng mắt, tốt cho đường ruột nữa. Ăn mình đu đủ chín cũng rất tốt.
– Con bị sốt mẹ giã lá nhọ nồi (cỏ mực) đắp vào gan bàn chân, tay, trán cho con sẽ đỡ sốt/ giã lá dấp cá cho uống, mẹ ăn lá tía tô sống rồi cho con bú cũng có tác dụng hạ sốt.
– Con bị ho mẹ hấp quất (tắc), đường phèn (dưới 1 tuổi không nên dùng mật ong) cho con uống sẽ đỡ, có thể tiêu đờm được nữa
– Con bị tiêu chảy, mẹ ăn cà rốt, chuối xanh, hãm búp ổi như trà uống rồi cho con ti. Nếu con biết ăn thì cho con ăn/uống mấy món này
– Con bị bớt/chàm, đêm mẹ dậy cho con ti thì lấy nước miếng của mình bôi vào chỗ bớt/chàm đó sẽ hết Hoặc, mẹ lấy lưng con tôm rảo đánh vào đó lúc con ngủ cũng hết.
– Đặt ở đầu giường bé vật bằng sắt: dao, kéo… cho bé khỏi giật mình. Người miền nam thì thường cho bé đeo vòng làm bằng cây dâu tằm.
– Khi con được 3, 4 tháng, thi thoảng mẹ ăn cũng giả vờ đưa thìa, đũa vào miệng con như cho con ăn vậy để sau này con ăn dặm sẽ dễ hơn, các cụ nói là “nhanh biết ăn”.
NewVnNews (tổng hợp)

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget